Xi Nghiep (pronounced ‘see ngee-ep’) is a little far out but worth the trip for a different take on communist Hanoi. The drinks are affordable, the patrons are adorable… but the benches are uncomfortable.

Non-Central Xi Nghiep is evidence that the recent artistic obsession with the subsidy period (thời bao cấp) is no longer just confined to the city centre. Xi Nghiep means ‘factory’ and although it can be found in the university district of Ha Dong, it isn’t too far from Thanh Xuan and Vietnam’s most famous communist enterprises such as Vinataba (tobacco) and Xe Dap Thong Nhat (bicycles). Ha Dong is also where you can find the ancient silk producing village of Vạn Phúc so it’s worth making the time for a drink here on the way to or back from the village.

The unusual and sometimes audacious artwork twinned with a splattering of artsy students and a lovely lack of music gives Xi Nghiep a bohemian atmosphere not expected in the centre of such an obviously middle-class neighborhood. The effect is casual and intimate and it was a welcome respite from congested central Hanoi. We are yet to try the traditional Vietnamese coffee but the Cafe Iris was satisfactorily alcoholic and deliciously creamy… though not really anything like a true Irish coffee. Each table is served with a jug of water and empty glasses, which makes a nice touch.

Address: 60A-TT11, Van Quan, Ha Dong, HanoiHS5A9153HS5A9150HS5A9145-2HS5A9152IMG_5473

Nằm khá xa trung tâm Hà Nội, Cà phê Xí Nghiệp lại có ưu thế vì gần khá nhiều trường đại học ở khu Nguyễn Trãi, Hà Đông. Với phong cách gần giống Cộng cà phê, rõ ràng style thời bao cấp đang trở nên thời thượng ở Hà Nội, dù có ở trung tâm thủ đô hay không.

Không gian mang chút nghệ sỹ, thu hút khá nhiều bạn trẻ từ trường đại học Kiến trúc, thậm chí trên tầng 2 còn có hẳn một xưởng vẽ nhỏ (khi tôi đến thì xưởng vẽ đã cửa khóa then cài). Những chiếc bàn ghế gỗ nâu đơn giản với dáng dấp cũ kỹ khá hợp với những lọ hoa thủy tinh nhỏ hay chậu hoa bằng sành, cùng những đồ đạc còn sót lại của thời bao cấp. Trên tường những bức tranh theo các trường phái khác nhau, cùng một vài bức bắt chước tranh cổ động khiến quán hơi khác so với một chủ đề nhất quán như ở Cộng hay Cửa hàng Mậu Dịch.

Đồ uống có vẻ khá đa dạng, nhưng có lẽ không thực sự đặc biệt. Món cà phê Ailen tôi uống có nhiều cồn và kem hơn mong đợi, tuy nhiên nó không thực sự giống với cà phê Ailen tôi uống trước đây. Theo quan điểm của tôi, hãy chọn những đồ uống đơn giản như cà phê nâu (sữa) kiểu Việt Nam hoặc các loại nước hoa quả, sinh tố, có lẽ sự thất vọng sẽ không xảy ra, hoặc là chỉ chút ít thôi. Thực tế, tôi chưa thử hết các đồ uống ở đây, vì vậy, bạn hoàn toàn có thể ghé qua, gọi vài món và đưa thêm gợi ý cho mọi người. Một điều tôi thích ở Xí Nghiệp là bạn sẽ được phục vụ một chai nước lọc kèm với đồ uống, và bạn sẽ không chết khát, hoặc phải yêu cầu nhân viên lấy cho một cốc nước chỉ vỏn vẹn được một nhúm nước như ở nhiều quán cà phê khác, hay phải móc túi trả thêm cho một chai Lavie.

Mặc dù không gần trung tâm Hà Nội, để đi đến Cà Phê Xí Nghiệp lại không thực sự mất nhiều thời gian, khi đường Lê Văn Lương kéo dài thẳng tới Hà Đông khá thuận tiện và ít xe cộ, nhất là bạn lại có ý định ghé thăm làng lụa Vạn Phúc.

Địa điểm: 60A – TT11, đường Nguyễn Khuyến rẽ vào, khu đô thị Văn Quán, Hà Đông

Facebook Comments
Cafe Wifi

Comments

comments

Pin It on Pinterest

Share This
%d bloggers like this: